Monday, April 13, 2020

Hiểm họa của Trung Cộng với cái nhìn của Trần Thức - Chết dưới tay Trung Cộng nếu Trump rớt nhiệm kỳ 2

Mời mọi người đọc...
Bài này nói về cái CHẾT CHẮC của Mỹ một khi TT Trump không tái đắc cử trong tháng 11 tới. Tác giả nói rất đúng! Người Mỹ (cũng như người Việt ở Mỹ) mà không tỉnh giấc, thì sẽ HỐI KHÔNG KỊP đâu.
Chỉ có 1 cách duy nhất có thể cứu nước Mỹ: TIÊU DIỆT ÐCSTQ!
Xin tán dương tác giả THỨC TRẦN (Fb).
Trung Cộng
Càng ngày các công ty Mỹ càng lệ thuộc nặng vào hệ thống cung cấp hàng hóa của nó. Công ăn việc làm của dân Mỹ mỗi ngày mỗi mất dần về tay dân nó đến độ dòng chữ Made in USA đã từng một thời vang danh thiên hạ thì giờ tìm mỏi mắt trong các siêu thị cứ như tìm lá mùa Thu.
Thức Trần FB
Nó có hơn một tỉ dân, nếu đánh nhau chết hết một nửa thì dân số nó vẫn còn gần gấp hai dân số Mỹ, và gần gấp sáu lần dân số Việt.
Nếu nó nổi máu điên đem giết sạch hết dân Hong Kong thì chỉ cần một tuần lễ thậm chí một ngày nó có thể đưa đủ dân qua để lấp đầy thành phố này.
Con đông thì chạy cho nó đủ ăn cũng mệt nhưng nó cũng có cái lợi của con đông. Cần làm gì ra lịnh một tiếng chúng ào ào xông ra. Biểu chúng bắt chim sẻ chúng hè nhau rượt riết tới mức chim bay hết nổi phải tự rớt xuống. Biểu chúng qua nhà hàng xóm cướp cá thì chúng kéo cả đoàn tàu kín cả mặt biển khiến hàng xóm nhìn thấy cũng phải hãi hùng.
Mấy mươi năm làm ăn với Mỹ nó đã xây dựng được một hệ thống cơ sở hạ tầng phục vụ ngành xuất khẩu lên hàng bậc nhất thế giới, cộng với một lực lượng lao động hùng hậu như nói ở trên, thiệt khó để một nước nào có thể thay thế nó trong vòng một sớm một chiều.
Mấy mươi năm làm ăn với Mỹ giờ 1/3 trong số hơn một tỉ đó đã leo lên được hàng trung lưu. Số người thuộc giai cấp trung lưu trong nước nó giờ đã bằng với tổng dân số Mỹ cộng lại.
Cách nhìn thay đổi thì vật/việc được nhìn cũng đổi thay theo.
“If you change the way you look at things, the things you look at change” Wayne Dyer .
Người ghét khi đánh giá nó như người Việt mình sẽ đem 2/3 số dân nghèo khổ còn lại của nó ra mà cười cợt, nhưng với dân làm ăn chuyên ngửi mùi tiền thì cái thị trường khổng lồ giành cho giới trung lưu kia luôn là tô phở bò bốc khói ngạt ngào.
Một tỉ dân là một tỉ cái miệng ăn, tức nó có một thị trường khổng lồ có thể ăn ráo trọi bất cứ thứ gì. Đến dầu ăn đã chảy xuống cống rồi mà vớt lên vẫn còn chế lại để bán được thì còn thứ gì mà không thể bán cho dân nó?
KFC hiện tại bán nhiều gà rán ở xứ nó hơn ở Mỹ, năm ngoái General Motors của Mỹ bán 3.6 triệu chiếc xe ở TQ, Boeing thì hiện tại cứ làm 4 chiếc máy bay thì một chiếc được bán qua Tàu, và kể từ cuộc thương chiến Cao bồi-Thiếu Lâm nổ ra thì ngành xuất khẩu tôm hùm xứ Main giảm gần 84% so với mọi năm, ngành xuất khẩu các sản phẩm về sửa của Mỹ như pho mát này nọ giảm gần 54%.
Danh sách dĩ nhiên là còn dài, tỷ phú Hoàng Kiều người Mỹ gốc Mít cũng nhờ cái thị trường của nó mà nổi đình nổi đám. Giới ăn nên làm ra nhờ thị trường của nó hay nhờ sử dụng nhân công rẻ của nó làm ra các sản phẩm chỉ tốn 1 đem về bán một trăm ở Mỹ hẳn sẽ chống lại bất cứ điều gì có thể lật đổ nồi cơm của họ.
Họ sẽ khư khư ôm lấy cái lý lẽ mơ hồ bấy lâu nay đó là cứ giao lưu làm ăn với nó rồi từ từ thay đổi chính trị của nó. Xa hơn nữa có những kẻ thích mộng mơ nghĩ rằng càng giao lưu làm ăn với nó sẽ càng hướng nó đi theo khuôn phép của các xứ Âu Mỹ mà hành xử một cách văn minh và tôn trọng luật pháp hơn.
Thực tế mấy mươi năm qua đã chứng minh ngược lại.
Thực ra giới con buôn qua đó kiếm tiền là chính chứ ba cái chuyện nhân quyền, dân chủ với luật pháp này nọ chỉ là chuyện ruồi. Bởi hám tiền và loé mắt trước cái thị trường khổng lồ của nó nên sẵn sàng cúi đầu nhịn nhục trước những đòi hỏi phi lý của nó như bị buộc phải liên doanh với các công ty của nó mới được làm ăn, phải chuyển giao công nghệ, phải hợp tác với chính quyền khi bị yêu cầu...vv.
Càng lún càng vướng, có bao nhiêu trứng dồn hết vào một rổ nhà nó đến nỗi trong nhà trong cửa bất cứ thứ gì lật đít lên đều thấy hàng chữ xuất xứ từ nó. Càng ngày các công ty Mỹ càng lệ thuộc nặng vào hệ thống cung cấp hàng hóa của nó. Công ăn việc làm của dân Mỹ mỗi ngày mỗi mất dần về tay dân nó đến độ dòng chữ Made in USA đã từng một thời vang danh thiên hạ thì giờ tìm mỏi mắt trong các siêu thị cứ như tìm lá mùa Thu.
Các công ty của nó mới ngày nào tập tễnh làm từ đôi dép tới những thứ linh tinh khác thì ngày nay rất nhiều góp mặt trong danh sách các đại công ty kỹ thuật lớn trên thế giới cạnh tranh trực tiếp với các công ty Mỹ khiến không ít kẻ giật mình. Nó copy tất cả những gì Mỹ có để làm ra cái của riêng nó và chỉ cần cái thị trường khổng lồ của nó là các công ty của nó có thể sống khoẻ.
Hễ Mỹ có Amazon, Ebay, Google thì nó làm Alibaba copy ý tưởng của cả ba công ty trên, Mỹ có FaceBook, WhatsApp, Instagram, Skype, Uber, Tinder thì nó có Tencent, cái hãng cho ra đời WeChat copy ý tưởng của hầu hết các hãng Mỹ kể trên.
Các vùng lãnh địa truyền thống của Mỹ cũng dần bị nó lấn. Nó cố ý thông đường từ Thái Bình Dương qua Ấn Độ Dương theo cách Quân Phiệt Nhật xưa từng làm. Hàng chục năm trời nó cơi nới mấy cái bãi ngầm thành những tiền đồn quân sự khổng lồ ngay giữa đường đi qua đi lại hàng ngày của Mỹ mà Mỹ cũng chỉ quan ngại miệng chiếu lệ rồi thôi.
Vũ khí của nó thì dần đuổi kịp Mỹ, tàu chiến của nó đóng liên tục cái sau to và hiện đại hơn cái trước, tên lửa nó chế cái sau bay xa hơn cái trước, và máy bay Mỹ có gì nó cũng cố tìm cách copy chế ra cho bằng được.
Người Mỹ khi qua xứ nó làm ăn đã phải hy sinh mọi giá trị cốt lõi của mình chỉ để được chia phần cái thị trường lẫn lực lượng lao động của nó. Suốt mấy mươi năm giúp nó trở nên thịnh vượng về kinh tế nhưng ngược lại về chính trị nó chẳng những không thay đổi mà còn dùng chính sức của Mỹ để quật ngược lại Mỹ. Người Mỹ giật mình than "Chết dưới tay Trung Cộng" rồi tiếp tục lúng túng trước những đòn chiêu của nó mà không biết phải đối phó cách nào.
Cho đến lúc Trump lên.
Rằng dù bạn có cuồng yêu Trump hay cuồng ghét Trump thì cũng phải công tâm một điều là từ ngày ông ấy lên khác với các vị tiền nhiệm, mối nguy từ Trung Cộng được ông ta đưa lên hàng ưu tiên. Từ đưa vào nội các của mình những nhân vật cứng rắn với TC cho đến khơi màu cuộc thương chiến như chúng ta đã thấy lâu nay thiết nghĩ không cần nhắc lại.
Trump đã nhìn thấy cái chết của Mỹ dưới tay TC từ rất lâu trước khi ông ấy ra tranh cử tổng thống, ai đọc các sách ông ấy viết hẳn biết điều này.. Ông hẳn đã thấy Mỹ sẽ chết dưới tay nó nếu cứ tiếp tục cái đà này. Cái đà bao nhiêu trứng dồn hết vào rổ nhà nó, cái đà cạnh tranh không công bằng, ăn cắp kỹ thuật, dùng luật rừng địa phương để ép buộc các công ty Mỹ, phá giá đồng tiền để tạo lợi thế xuất khẩu, rồi dùng chính nguồn tiền có được từ làm ăn với Mỹ để dồn sức vào các đại công ty nhà nước và tung chúng ra để đấu với các công ty tư nhân của Mỹ.
Từ lúc nhậm chức đến nay ông Trump chưa lúc nào ngưng nói về hiểm họa Trung Cộng cũng như đưa ra các giải pháp: "Đem các công ty về Mỹ, đa dạng hóa nguồn cung, đánh thuế hàng của nó, cấm cửa các công ty kỹ thuật của nó cũng như bắt người...".
Những chuyện mà các đời tổng thống trước chưa bao giờ làm. Cái cách ông Trump đấu với nó cho thấy cuộc chiến này không chỉ đơn thuần là cuộc thương chiến mà là một cuộc chiến trên tất cả các mặt, một cuộc chiến giữa "giữ ngôi vs soán ngôi".
Đấu với TC ngày nay khác rất xa với việc đấu với Liên Xô thuở trước bởi TC là một đối thủ khó chơi hơn nhiều.. Nó giờ có rất nhiều tiền, nó có một nền kinh tế lớn ngấp nghé ngôi vị số 1, nó có một thị trường nội địa khổng lồ mà tương lai sẽ vượt cả thị trường nội địa Mỹ khiến bao bọn tư bản nước ngoài thèm thuồng, và hơn hết cả nó có một thể chế độc tài toàn trị nơi mà thằng lãnh đạo nói gì thằng dân đen cũng phải nghe theo răm rắp nếu không muốn bể đầu.
Trump cũng ồn ào tranh cãi thương mại với các nước đồng minh của Mỹ nhưng các khác biệt đó đều được giải quyết một cách êm xuôi và nhanh chóng như các ký kết giữa Mỹ-Canada-Mễ, giữa Mỹ -Nhật cũng như Mỹ-Âu Châu.
Chỉ riêng đối với TC thì nhiêu khê hơn nhiều bởi nó vướng thể chế chính trị, nó vướng ý thức hệ, nó vướng giấc mộng bành trướng lúc nào cũng cuồn cuộn chảy trong lòng cái đám quan dân tự xưng mình là Đại Hán nơi cái xứ có 5 ngàn năm lịch sử chém giết này.
Mà suy cho cùng, trên đời này có thằng nào có đủ sức lực lại không ôm mộng bá chủ thiên hạ bao giờ?
Muốn đánh nó gục chỉ có cách đổ súng đổ tiền qua xúi giục dân các vùng bị nó chiếm đóng nổi dậy mà quậy để mong nó tan ra từng mảnh nhỏ, nhưng không có chỉ dấu nào cho thấy Trump đang làm điều đó, cũng như không có chỉ dấu nào cho thấy Mỹ có thể làm với TC như cách Mỹ đã từng làm với Liên Xô trước đây. Trump thực ra chỉ đang tìm kiếm một cái good deal.
Trump vốn là một tay chơi và hiện đang phải đấu với một tay không phải dạng vừa. Cuộc chơi còn dài và những cái tweets được tung ra cũng như những lời âu yếm hay dằn mặt đối thủ chỉ là những chiêu nhất thời trong một cuộc chơi chứ không phải kết quả cuối cùng.
Khi đươc hỏi sao hôm trước thì nói yêu Tập hôm sau lại gọi Tập là kẻ thù thì Trump bảo đó là cách Trump thương lượng và trước giờ Trump dùng cách đó đều cho kết quả tốt. Người Việt mình nếu có yêu hay ghét Trump cũng nên bớt bớt dựa vào các chiêu nhất thời này của Trump để mà quánh giá hay xáp lá cà lẫn nhau.
Bởi kết quả cuối cùng mà Trump đang tìm kiếm là một thoả thuận thương mại tốt cho nước Mỹ chứ không phải một TC đại loạn, một thoả thuận có thể khép TC vào khuôn phép để cuộc cạnh tranh được công bằng hơn cho các công ty Mỹ cũng như hàng hóa Mỹ trên đất TC. Và một khi được chơi công bằng thì các công ty Mỹ chắc chắn sẽ không ngán thằng nào.
Rằng dù bạn có yêu hay ghét thì Trump vẫn rất đáng được ủng hộ với những gì ông ấy đang làm để ngăn chặn cái chết của Mỹ dưới tay TC, bởi nếu không cứ để cái đà này tiếp diễn thì Mỹ chết chắc. Có câu cách an toàn nhất là đừng làm gì cả bởi hễ có động tay động chân là có sai sót nên tôi mới bảo Trump đáng được ủng hộ trong cuộc chiến với TC.
Thế nhưng sức Mỹ cũng có hạn và ông ấy cũng có điểm yếu của ông ấy. Ngoài những chuyện lặt vặt về tính cách không đáng nhắc tới thì có một điểm cần phải nhắc tới là mặt trái của một nền dân chủ. Hai bên đấu nhau trong lúc đối thủ có toàn quyền muốn làm gì làm thì Trump phải vừa đấu với đối thủ, vừa phải đấu với người nhà.
Và trong lúc Tập có thể yên tâm suốt đời trên ngai và thoải mái kêu gọi trường kỳ kháng chiến thì Trump đang phải đối mặt với cuộc bầu cử tới. Kinh tế còn mạnh thì Trump còn đạn để bắn chứ kinh tế mà xuống thì Trump hết chips để đẩy ra bàn.
Trump mà thất cử mùa tới thì coi như xong game.
Thức Trần

Sunday, April 12, 2020

Covid-19 đã thay đổi cách người Mỹ tiêu tiền thế nào?

 Diễn biến chi tiêu một số lĩnh vực của người Mỹ từ 8/1 đến 1/4. 
Cách mọi người chi tiêu xác định công ty nào ở Mỹ còn tồn tại và ai đang có việc làm.
Trong vài tuần, các trụ cột trong ngành công nghiệp Mỹ về cơ bản đã dừng hoạt động. Máy bay, nhà hàng và sân vận động đột nhiên trống rỗng. Ở nhiều tiểu bang, các doanh nghiệp được coi là không cần thiết - bao gồm các nhà bán lẻ hàng hóa xa xỉ và sân golf - đã được lệnh đóng cửa. "Đây là sự sụt giảm mạnh nhất trong chi tiêu của người tiêu dùng mà chúng tôi từng thấy", Luke Tilley, nhà kinh tế trưởng tại Wilmington Trust, bình luận.
Tất cả dữ liệu dưới đây đều dựa trên phân tích của New York Times từ Earnest Research, theo dõi và phân tích hành vi mua hàng bằng thẻ tín dụng và thẻ ghi nợ của gần 6 triệu người Mỹ. Mặc dù dữ liệu không bao gồm các giao dịch tiền mặt và do đó không phản ánh tất cả doanh số bán hàng, nhưng nó cung cấp một lát cắt về tác động của Covid-19 đến nền kinh tế.  
Một số công ty như Walmart, Amazon và Uber Eats đã ghi nhận tăng trưởng đột biến trong mua hàng. Nhưng khách hàng của nhiều doanh nghiệp khác thì lại ngừng chi tiêu, theo dữ liệu này.
Cách mọi người chi tiêu xác định công ty nào tồn tại và ai đang có việc làm. Trong những tuần gần đây, hơn 16 triệu người lao động đã nộp đơn xin thất nghiệp. Con số này được dự báo là vẫn sẽ tăng. Chi tiêu của người tiêu dùng về cơ bản có thể sẽ khác đi trong nhiều tháng tới. Sau đây là những gì đang diễn ra.
Xe đẩy hàng nhu yếu phẩm của khách đến mua tại East River Plaza ở Manhattan, New York ngày 20/3. Ảnh: NYT
Xe đẩy hàng nhu yếu phẩm của khách đến mua tại East River Plaza ở Manhattan, New York ngày 20/3. Ảnh: NYT.

Khi các nhà hàng đóng cửa và mọi người bắt đầu ở nhà vào tháng trước, các cửa hàng tạp hóa đã đắt khách. Trong khoảng 7 ngày kết thúc vào ngày 18/3, doanh số bán hàng tạp hóa đã tăng 79% so với năm trước. Các mặt hàng chủ lực được mua nhiều gồm mì ống, bột mì, giấy vệ sinh và xà phòng. Thực phẩm chế biến và đồ hộp cũng thịnh hành.
Sau 18/3, doanh số có giảm nhưng vẫn cao hơn bình thường. Từ 26/3 đến ngày 1/4, doanh số tăng 7%. Những đơn vị thắng lớn là dịch vụ giao hàng tạp hóa trực tuyến và các công ty cung cấp bữa ăn tận nhà chưa nấu sẵn (meal kit).
Các lệnh yêu cầu ở nhà trên khắp đất nước trong những tuần gần đây đã "tiêu diệt" ngành du lịch. Chi tiêu cho hàng không, khách sạn, du lịch trên biển và cho thuê xe đã chững lại. Các trang web đặt phòng du lịch trực tuyến như Expedia, Airbnb và Priceline chứng kiến doanh số sụt giảm. Nhìn chung, doanh số lĩnh vực du lịch đã giảm nhanh chóng trong tháng qua, với doanh thu trong tuần kết thúc vào ngày 1/4 giảm 85% so với cùng kỳ năm trước.
Trong những thời kỳ suy thoái trước đây, các doanh nghiệp dịch vụ như nhà hàng vẫn hoạt động tương đối tốt. Nhưng giờ thì không. Với sự giãn cách xã hội, hầu hết nhà hàng đã được lệnh ngừng cung cấp dịch vụ ăn tại chỗ. Các nhà hàng cao cấp, phổ thông đến tiệm thức ăn nhanh, với các công ty từ Momofuku đến McDonald, đều chật vật. Chỉ các nhà hàng có bán mang đi thì ghi nhận doanh số tăng vọt ở mảng này.
Nhà bếp của nhà hàng LamaLo, tại Manhattan chuẩn bị các phần thức ăn bán mang đi. Ảnh: NYT
Nhà bếp của nhà hàng LamaLo, tại Manhattan chuẩn bị các phần thức ăn bán mang đi. Ảnh: NYT

Ngoài việc đóng góp lớn vào lượng người thất nghiệp kỷ lục, ngành ăn uống bị hủy hoại có khả năng làm trầm trọng thêm nền kinh tế. "Theo truyền thống thì lĩnh vực này đã giúp cho các lần suy thoái không xuống quá thấp", ông Tilley nói, "Trong trường hợp này, việc ngừng chi tiêu bắt buộc của người tiêu dùng đối với lĩnh vực này đang gây ra khủng hoảng kinh tế".
Hiện tại, nhiều thú vui giải trí yêu thích của người Mỹ đã bị hạn chế. Rạp chiếu phim, công viên giải trí đóng cửa. Các câu lạc bộ và nhà hát đều im lặng. Nhưng trong khi hầu hết các loại hình giải trí yêu cầu mọi người tụ tập đều bị trì hoãn, thì có một vài điểm sáng. Chi tiêu cho các công ty trò chơi video như Twitch và Nintendo đang bùng nổ. Các dịch vụ phát trực tuyến, bao gồm Netflix và Spotify, cũng đang tận hưởng lợi nhuận..
Ngay cả trước khi có Covid-19, ngành bán lẻ đã phải vật lộn để thích nghi với sự phát triển của thương mại điện tử. Cuộc khủng hoảng hiện nay tiếp tục làm mọi thứ tồi tệ hơn. Cửa hàng bách hóa, thời trang nhanh, cửa hàng sneaker và những đơn vị khác trong ngành đã thấy doanh thu suy yếu trong những tuần gần đây.  
Đối với nhiều người, làm việc tại nhà có nghĩa là chấm dứt đi lại. Do đó, taxi, các công ty gọi xe như Uber và Lyft, dịch vụ vận chuyển hàng loạt và bãi đậu xe đều đã chứng kiến sự sụt giảm doanh số. Các công ty chia sẻ xe tay ga như Lime và Bird, chịu cú đánh chí mạng. Và với ít xe hơn trên đường, doanh số bán xe và phụ tùng ôtô cũng giảm.
Đường phố New York vắng lặng với taxi dỗ hàng dài chờ khách. Ảnh: NYT
Đường phố New York vắng lặng với taxi đỗ hàng dài chờ khách. Ảnh: NYT.

Không ai đi tập thể dục những ngày này. Đó là tin xấu cho các công ty thể hình như 24 Hour Fitness và SoulCycle. Không ai đi ra ngoài nhiều, điều này cũng không may cho các công ty làm đẹp và chải chuốt như Sephora và Great Clip.
Hiện tại, chi tiêu thậm chí còn giảm mạnh trong ngành chăm sóc sức khỏe, vì các bác sĩ, nha sĩ và chuyên gia y tế làm trong các chuyên môn không liên quan đến Covid-19 đang "ế" bệnh nhân hơn. Một số bệnh viên đối mặt với doanh thu thấp đã cắt giảm lương của bác sĩ và nhân viên y tế. "Thật đáng ngạc nhiên, chúng tôi thực sự đã thấy sự suy giảm trong chi tiêu chăm sóc sức khỏe", ông Tilley nói nhất là trong tình hình hiện tại.  
Phiên An (theo The New York Times)

" Sự Quan Trọng của Một Vòng Tay Ôm " - Mùi Quý Bồng


" Và cách ly với tất cả gia đình
Ông bà, cha mẹ, các cháu, các con...
Càng cách xa nhiều, thì càng hiệu quả.
Như thế cốt để mà bạn sẽ hiểu
Sự quan trọng của một vòng tay ôm,"

Chỉ một câu thông điệp:
" Sự quan trọng của một vòng tay ôm, "
gói ghém tất cả ý nghĩa của Đời Sống
Và bài học đó, từ nay nhân loại
phải học thuộc nằm lòng
bằng không lại chia ly!

From:'Dinh Tuong' via PhucHungViet <PhucHungViet@googlegroups.com>
Ở Bạc Liêu đồng ruộng khô hạn đất nứt nẻ hết rồi.
Nước ngọt đâu mà trộn hồ làm mồ mả trong dịp Thanh minh?

From: Hien Do <hienvando45@gmail.com>
Dù chưa tới Thanh minh, người Việt gốc Hoa ở Bạc Liêu lũ lượt đi viếng mộ  mà không sợ virus Covid-19 (Thanh minh 12/3 âm lịch)

VĂN HÓA NGĂN CÁCH
ngày mai

" Thanh Minh trong tiết tháng ba
Lễ là tảo mô, hội là đạp thanh
Gần xa nô nức yến anh ... "

Ôi! Thuở Thanh Bình ngày củ
Nay biết gởi về đâu?!

Ruộng đồng khô cằn, nứt nẻ
Còn đâu
" Phù sa - Ruộng Ngọt Phương Nam "?!

Đói sắp tới rồi
chết đói chết dịch chưa lo
nói gì tới chiện mồ mã
xây kim tỉnh dự phòng
cho mình chắc?!

Thằng phó thành hồ
vừa công bố:
43 ngàn nhiểm bịnh
dịch chệt vũ hán
Một ngàn đã ra đi

Nói làm gì xây mồ
xây mã
thanh minh thanh nga!?

Ở đây cũng nhấp nhổm
Trong những ngày cấm chế
ban đầu con cái
còn đem lương thực
vô nhà
chuyện vãn đôi câu
bây giờ
chúng e ngại
lỡ lây bịnh cho hai
khứa lão
mang lương thực lại
đặt ngoài ngạch cửa
mặt đeo khẩu trang kín mít
ngó bà già một cái
rồi dong
Chắc là tình hình
trở nên trầm trọng?

Giữa mùa Xuân
trời ít nắng
nhớ cô tiên nhỏ
chưa đầy bốn tuổi
thường ngày hú hí
với ông bà nội
nửa tháng nay biệt tâm

Nghĩ tới ngày sau
xã hội thực hành
VĂN HÓA NGĂN CÁCH
thiệt là lo sợ

Ngày xưa ấy
thế hệ cha ông
" Thương nhau, mấy núi cũng trèo
mấy sông cũng lội
vạn đèo cũng qua "
" Mặt nhìn mặt
cầm tay
bâng khuâng
không nói một câu
Em đến thăm anh
chiều tắt nắng
Em đến thăm anh
chiều mưa gió
... và quên đường về ... "
Trên bến vắng
mặt nhìn mặt
tay cầm tay
... Nụ Hôn Đầu hòa vỡ
Trời Đất cũng say sưa ...

Mai nầy cháu Lily
Mỹ Huệ của tui
chỉ đứng
cách xa chàng
hai thước đúng
không thỏ thẻ
mà lớn tiếng kêu
" Em yêu anh "
không má tựa vai kề
gì hết trơn!
Nghĩ thiệt là thảm!

" Un seul être vous manque
Et tout est DÉPEUPLÉ "

Mai nầy
dù có nhau đó
vũ trụ
vẫn vắng hoe
hiu quạnh
VÌ NGĂN CÁCH!

Thi văn
ca nhạc
hội hè
đâu còn nữa!

Thương cho
Thế hệ mai sau

Những ngày cấm chế
vì dịch chệt vũ hán
muộn phiền
gã nhà quê
xứ Thủ
tả oán

Nguyễn Nhơn


Thông Điệp của COVID 19
Dưới đây là bài viết lấy từ VideoClip của một người Tây Ban Nha, tự đặt mình vào địa vị của con virus Corona để gửi lời nhắn nhủ đến nhân loại. Một người bạn Puerto Rico của tôi, bà Giáo Sư Maria Milagros Lizardi, đã chép lại thông điệp ấy và đổi văn phong một chút cho hợp với tiếng Tây Ban Nha của Châu Mỹ La Tinh. Tôi đã phóng tác và chuyển thể văn vần thông điệp ấy như sau. Xin mời các bạn cùng đọc:
(VideoClip lớn quá, tôi không đính kèm được trong email)

THÔNG ĐIỆP CỦA COVID 19

Tôi đã suy nghĩ nhiều mấy hôm nay.
Cố gắng để tìm ra một ý nghĩa.
Bởi phải có một cái gì hợp lý
Trong hoàn cảnh rất vô lý chúng ta
Hiện đang bị bắt buộc phải trải qua.
Tôi tưởng tượng Corona biết nói
Và những gì nó muốn diễn tả với
Chúng ta qua hình thái một lá thư
Nếu nó có khả năng như chúng ta.
Và sau đây là lá thư tôi nghĩ
Con virus sẽ viết, những lời nhắn nhủ:

“Chào các bạn, tôi xin tự giãi bầy.
Tôi chính là Covid 19 đây.
Hay Corona, chắc tên này không lạ
Với các bạn. Tôi xin lỗi, vì đã
Xuất hiện một cách vội vã, bất ngờ,
Không báo trước là dưới hình thức nào
Và với mãnh lực nào tôi sẽ đến.
Các bạn sẽ hỏi: Sao tôi xuất hiện?
Vâng. Tôi xin thưa tôi đến là vì
Tôi đã quá sức mệt mỏi khi mà
Cứ mãi chứng kiến những gì các bạn
Đã, đang làm: Đả kích nhau tán loạn,
Thay vì giúp đỡ, tôn trọng lẫn nhau.
Tôi đã quá mệt mỏi khi thấy địa cầu
Bị hủy hoại dưới bàn tay các bạn.
Ngôn từ đối đáp các bạn sử dụng
Đã khiến cho tôi ngán ngẩm vô cùng.
Tôi hết sức mỏi mệt vì bạo cuồng
Vì sự lạm dụng, chiến tranh, xung đột
Và vì những định kiến, sự chấp nhất.
Tôi mỏi mệt vì thái độ giả nhân,
Lòng ích kỷ và tâm tính ghét ghen.
Tôi bất mãn vì thời gian ít ỏi
Bạn dành cho mình và cho con cái,
Sự thiếu lưu tâm đối với gia đình.
Tôi chán ngán sự hời hợt, dửng dưng,
Tôi bực bội vì bạn dành tâm trí
Cho những thứ tầm thường, không đáng kể,
Thay vì cho những thứ đáng quan tâm.
Tôi ngán ngầm vì bạn luôn cố tìm
Những y phục hợp thời trang, đẹp đẽ,
Những chiếc điện thoại đi động mới mẻ,
Những chiếc xe lộng lẫy, để khoe khoang.
Tôi chán ngấy những lừa lọc, dối gian.
Những hà tiện trong thời gian giao tiếp.
Tôi mệt vì những liên tục hối tiếc
Mà bạn than, nhưng lại nhất định không
Làm cái gì để mà hòng thay đổi
Cuộc sống bạn cho đúng đường, đúng lối.
Tôi ngán ngầm những cãi cọ vẩn vơ,
Những ẩu đả vì nguyên do ngù ngờ
Tôi mỏi mệt vì những nhà lãnh đạo
Dành thế, tranh quyền trong vòng điên đảo.
Tôi chán ngán thấy bao kẻ điên cuồng,
Chửi bới, chém giết nhau vì trận banh.
Tôi biết thế. Tôi sẽ làm bạn khổ.
Và khổ lắm lắm nữa, rất có thể.
Nhưng chuyện đó không đáng kể với tôi.
Vì tôi là một con virus, bạn ơi!
Bài học này làm mất đi sinh mạng.
Nhưng tôi muốn bạn hiểu thật đích đáng
Một lần và mãi mãi, bạn phải mau
Thay đổi phương cách sống, ngõ hầu
Còn hy vọng một tương lai tốt đẹp.
Rất giản dị, tôi gửi bạn thông điệp,
Cho thấy khả năng hạn hẹp, nhỏ nhoi,
Của cái xã hội bạn sống, bạn ơi.
Để mong bạn có cơ may loại bỏ.
Tôi muốn làm ngưng đọng hết mọi thứ
Để bạn hiểu là chỉ có một điều
Thật quan trọng là tất cả bao nhiêu
Năng lực bạn kể từ nay sắp tới
Bạn phải dành cho một điều đáng nói
Là đời sống, chỉ giản dị thế thôi.
Đời sống bạn, con cái bạn, những gì
Cần bảo vệ, nâng niu, và chia sẻ.
Tôi đã muốn họ phải chịu đơn lẻ,
Và cách ly với tất cả gia đình
Ông bà, cha mẹ, các cháu, các con...
Càng cách xa nhiều, thì càng hiệu quả.
Như thế cốt để mà bạn sẽ hiểu
Sự quan trọng của một vòng tay ôm,
Một sự tiếp cận giữa những người thân,
Một cái xiết tay ân cần nồng nhiệt,
Một bữa ăn tối bạn bè thân thiết,
Một buổi cùng đi dạo mát thảnh thơi,
Một bữa cơm bất chợt đâu đó thôi,
Hay cuộc chạy ờ vườn chơi công cộng.
Từ những sự việc này, thì tự động
Mọi thứ khác sẽ nhanh chóng thành hình.
Xin hãy nhớ, các bạn ơi, thật tình,
Các bạn giống nhau từ hình tới bóng.
Các bạn thấy đó, tôi đã minh chứng
Là khoáng cách thật chẳng có nghĩa gì.
Tôi vượt hàng hàng cây số đường xa
Trong chớp mắt, không ai kịp nhận thức
Tôi chỉ đến đây trong vài giây phút
Nhưng cái cảm nhận thân mật, yêu thương,
Gần gũi và tương tác sẽ trường tồn
Mãi mãi trong đáy tâm hồn các bạn.
Hãy sống một cuộc sống thật đơn giản.
Hãy bước đi, hít thở. Bạn đừng quên
Làm điều tốt, và luôn có lòng nhân,
Vì điều tốt và lòng nhân sẽ mãi
Đem lại cho bạn rất nhiều lời, lãi.
Hãy trân quý, hoà hợp với thiên nhiên.
Làm những gì bạn yêu thích từ tâm,
Những gì làm bạn hài lòng, bạn nhé.
Hãy tự tạo lấy những tình huống để
Bạn không phải lệ thuộc một thứ gì.
Khi bạn thực hiện được những điều ni.
Tôi sẽ ra đi. Nhưng xin nhắc bạn đây:
Đừng chỉ làm người tốt vì có mặt
Tôi ở đây, bạn nhé.
Thôi, xin tạm biệt!

COVID 19


MÙI QUÝ BỒNG
(phóng tác)
04/12/2020

Saturday, August 10, 2019

GIÁP MẶT ĐỜI TA - LH Huỳnh Ngọc Thương


1-
Ta về gởi nắng thu rơi
Gởi trăm năm muộn
Gởi người người đi
Gởi ta
Cơn mộng cuồng si
Gởi hoa tàn cội
Gởi gì cho nhau
Còn đây mộ khúc biển dâu
Khơi trong tà nguyệt
một màu liễu xanh


2-
Mai ta vầy cuộc đăng hành
Phút giây trùng ngộ
chớm mầm biệt ly
Ôm trăng đồi gió mấy khi
Vườn khuya đã khép
còn gì nuớc mây
Theo em xuống tận đời nầy
Hồn bơ vơ rộng
sông đầy khói tan


3-
Ta về bạt cỏ đồi lan
Hái trăng cổ độ
cười khan mấy mùa
Ngựa còn sải vó đường xưa
Có nghe ai hát
bờ khuya vắng người
Khóc cho tàn một cuộc chơi
Gọi thinh không
vọng tiếng cười vô thanh


4-
Thôi thì đêm cũng bặt tăm
Như sương ngoài cội
nguyệt nằm dưới mưa
Hoa kia phai nhạt mấy mùa
Hồn say du tử
tình chưa nẻo về
Dẫu đi muôn dặm sơn khê
Vẫn không tìm được
tay che nụ cười


5-
Nầy sông
mấy thuở đầy vơi
Để ta hoá đá
bên trời vãng vong
Mai nầy xin
cuộc tương phùng
Có ai đốt lửa
soi chung mặt người
Đã không mong
nước chảy xuôi
Cũng đành giáp mặt
rồi thôi
trở về
....
LH. Huỳnh Ngọc Thương
Viết từ Phố Bolsa
AUG. 10-2019

Tuesday, September 19, 2017

Thông Báo Tin Buồn Chiến Hữu Nguyễn Ngọc Minh Đoàn Công Tác 71 Nha Kỹ Thuật

Tr/Úy Phạm Ngợi Đ71, Th/Úy Miên Đ75, C/H La Chiến Thắng Đ72, Th/Úy Trần Đức Lâm Đ11, C/H Nguyễn Ngọc Minh Đ71

Chiến hữu  Benedetto Nguyễn Ngọc Minh
Đct 71 đã vĩnh viễn ra đi tại Dallas, Texas Hoa Kỳ vào ngày thứ Bảy ngày 16 tháng 9 năm 2017
hưởng thọ 61 tuổi. Xin quý anh góp lời cầu nguyện .

Lịch trình thăm viếng và tang lễ của c/h Nguyễn Ngọc Minh:
Nhà quàn Charles W Smith & Sons
2925 5th St
Sachse, TX 75048
- Thứ Sáu ngày 22 tháng 9 từ 4 -8pm thăm viếng (có cha và họ đạo làm lễ và đọc kinh lúc 4 giờ chiều tới 4.30)
- Thứ Bảy ngày 23 tháng 9,  8giờ sáng thánh lễ tại nhà thờ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp
lúc 9:30 sáng Nghi Lễ phủ Quốc Kỳ VNCH, sau đó sẽ di quan đến nơi hỏa táng.
Tối thứ Sáu 22 tháng 9 năm 2017 sau giờ thăm viếng, tang gia có nhã ý mời tất cả chúng ta đến nhà để hàn huyên và dùng cơm cùng gia đình.
p.s xin quý anh nếu được mang theo quân phục cho sáng thứ Bảy trong nghi lễ Phủ Quốc Kỳ VNCH. 
Mai X Bình
số đt liên lạc với gia đình :
Nga Nguyen (con gái của C/H Minh)

Cáo Phó và Chia Buồn Cụ Ông Dominico Trần Văn Điền thân phụ LS Trần Thái Văn

  Pham Kỳlam Like Reply 1d Tranh Nguyen Thành kính phân ưu.! Like Reply 1d Luc Van Thành Kính Phân Ưu . Like Reply 1d Ngan Nguyen Chia buồn ...