Thursday, March 31, 2022
CHÚC THƯ CHO THẾ HỆ CHƯA NẾM SỰ GIAN MANH CS.
Wednesday, March 30, 2022
Động Cơ Chiến Đấu Của Người Ukraine Khác Với Người Việt
Người Ukraine ngoài yêu nước ra thì họ hiểu về GIÁ TRỊ CỦA TỰ DO, DÂN CHỦ hơn người Việt.
Bởi vậy nên họ chiến đấu rất ngoan cường! Họ biết chiến đấu cho ai? và vì cái gì? Một cách rất trí tuệ và cụ thể.
Còn thời chúng tôi ngày xưa đi xâm lược miền Nam là vì cái gọi là LÝ TƯỞNG!
Sau này sang Đức học, tôi mới biết đó là cái Lý tưởng thổ tả.
Rồi từ từ tôi mới nhận ra là mình hồi đó ngu. Đi giải phóng nơi sung sướng, văn minh hơn mình để hành hạ cho họ có cuộc sống khổ như mình, rồi vỗ tay sung sướng! Ta là người chiến thắng.
Sau này có vị là Trung tá, sống sót trở về "Thủ đô Hà Nội mến yêu của ta" được Nhà nước ưu đãi cho về hưu hành nghề sửa xe đạp. Trời nóng nhìn "mặt hồ gươm vẫn lung linh mây trời" bố cu mặc quần đùi ống rộng, mà quần lót giặt lại chưa kịp khô; ngồi gác chân vá xăm xe đạp cho mấy cháu gái sinh viên, vẫn ngoan cố hoài cổ bê cả rổ Huân chương ra khoe với mấy cháu. Mồm nghêu ngao hát: "Pháo anh trên đồi cao nã vào đầu giặc Mỹ. Trận địa dưới hầm sâu em vẫn nhìn thấy súng"...
Thật may mắn mà tôi còn sống. Để bây giờ ngẫm lại mới biết thôi. Còn đồng đội xấu số của tôi, các anh nằm xuống nơi rừng thiêng, nước độc, có lẽ vẫn còn đang bám lấy cái "Lý tưởng" ở đâu đó mà đã làm cho các anh phải ra đi nơi chân trời xa. Để bây giờ chúng ta đã tạo ra một bầy tham nhũng nhiều như quân Nguyên đang đốt trong cái lò tôn giả tạo, phù phiếm để mị dân...
Nhân dân Ukraine thật có quyền tự hào vì họ không những tự nổi lên đạp đổ nền độc tài trong nước mà còn dựng lên một thể chế dân chủ mới, bầu được vị nguyên thủ rất sáng láng tuyệt vời là Volodymyr Zelenskiy;
Mà như chúng ta đang thấy, họ còn đứng lên cùng chính phủ đoàn kết một lòng, sát cánh bên nhau để đánh đổ cả độc tài khổng lồ nước ngoài xâm lăng họ.
Tức là trong một thời gian ngắn họ ĐÁNH ĐỔ CẢ HAI NỀN ĐỘC TÀI trong và ngoài nước.
Vì vậy mà dân tộc Ukraine rất xứng đáng là tấm gương sáng cho chúng ta học tập và noi theo. Đã đến lúc chúng ta phải quên đi cái tự hào hão huyền là "đánh thắng hai đế quốc to là Pháp và Mỹ". Bởi ta đánh thắng họ (nền dân chủ), để ta dựng lên chế độ độc tài.
Còn họ đã dựng lên thể chế dân chủ!!!
Điều đó khác nhau như đêm với ban ngày!
Phẩm chất và mục đích cuộc chiến của VN và của Ukraine mang bản chất hoàn toàn khác nhau.
Mục tiêu ngược chiều nhau: Đó là họ chiến đấu để dân tộc họ vươn lên sự sáng láng;
Còn ta "đánh nhau" huynh đệ tương tàn không như Đông và Tây Đức, để cho dân tộc mình chui xuống vực sâu.
Ngân sách thì cạn kiệt, đạo đức thì suy đồi. Chết đến nơi rồi mà vẫn ú ớ, mồm lẩm bẩm, như người bệnh vào giai đoạn hôn mê: Hãy cho tôi tiến lên "Thiên đường CNXH", mà chả biết hình thù cái thiên đường chủ nghĩa đó nó ra làm sao.
Nhưng có người nói với tôi: Nếu Tàu cộng tràn sang VN, thì dân ta cũng sẽ chiến đấu ngoan cường như dân Ukraine. Tôi thì hơi hoài nghi, nên đáp lại là: Việt Nam mà có thể chế như Ukraine thì Tàu cộng vào xâm lược có thể còn thảm hại hơn cả Putin!
Nên thể chế phải đi trước một bước!
Chứ như nhà mình thì nếu lãnh đạo theo Tàu thì ai sẽ xuống giao thông hào như Tổng thống Ukraine mà cổ súy cho ta cầm súng?
Hay là để nghe họ hô: VN là em, Trung Quốc là anh, đừng bắn?
ST
CHUYỆN RẤT NGẮN, NHƯNG LAN TỎA ĐẾN RẤT NHIỀU NGƯỜI…
Tôi lên giường ngủ lúc 11 giờ khuya, bên ngoài trời đang có tuyết rơi. Tôi co ro rúc vào trong chăn, cầm chiếc đồng hồ báo thức lên xem thì phát hiện nó đã ngừng hoạt động từ lúc nào, tôi đã quên không mua pin cho nó.
Bên ngoài trời lạnh như thế, tôi quả thực không muốn phải ngồi dậy, liền gọi điện thoại cho mẹ: “Mẹ ơi, đồng hồ báo thức của con hết pin rồi, ngày mai con có cuộc họp công ty, khoảng 6 giờ mẹ gọi điện đánh thức con dậy nhé!”.
Mẹ ở đầu dây bên kia giọng như đang ngái ngủ, nói: “Được rồi, mẹ biết rồi!”.
Sáng hôm sau, điện thoại báo thức vang lên trong lúc tôi còn đang mộng đẹp. Ở đầu dây bên kia, mẹ nói: “Con gái mau dậy đi, hôm nay con còn có cuộc họp đấy”.
Tôi mở mắt nhìn đồng hồ, mới có 5h40, liền cảm thấy khó chịu mà cằn nhằn mẹ: “Chẳng phải con nói 6 giờ mới gọi con dậy sao? Con còn muốn ngủ thêm một lát nữa, lại bị mẹ làm phiền rồi”.
Mẹ ở đầu dây bên kia lặng im không nói gì, tôi cũng cúp điện thoại…
Tôi ngồi dậy rửa mặt, chải đầu rồi ra khỏi nhà. Thời tiết thật lạnh, khắp nơi toàn là tuyết, trời đất chỉ một màu.
Tại ga xe bus tôi không ngừng dậm chân cho đỡ lạnh, trời vẫn còn tối đen như mực, đứng bên cạnh tôi là hai ông bà lão tóc bạc trắng.
Tôi nghe ông lão nói với bà: “Bà xem xem, cả đêm ngủ không yên giấc, mới sáng sớm đã thúc tôi dậy rồi, nên giờ mới phải chờ lâu như thế”.
Năm phút sau, cuối cùng xe bus cũng đã tới. Tôi vội bước lên xe, tài xế là một người thanh niên còn rất trẻ, anh ta chờ tôi lên xe rồi vội vã lái xe đi.
Tôi nói: “Khoan đã! Anh tài xế, phía dưới còn có hai ông bà lão nữa, thời tiết lạnh như thế mà họ đã đợi từ rất lâu rồi, sao anh không chờ họ lên xe mà đã đi rồi?”.
Anh ta ngoảnh đầu lại, cười nói: “Không sao đâu, đó là cha mẹ của tôi đó. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi lái xe bus, nên họ đến xem tôi đấy”.
------------------
Người Do Thái có một câu ngạn ngữ: “Lúc cha mẹ cho con thứ gì, con đều nở nụ cười; lúc con cái cho cha mẹ thứ gì, cha mẹ khóc”.
Cả đời này, người có thể làm cho chúng ta mọi thứ mà không cầu báo đáp chỉ có cha mẹ, vậy nên, dù thế nào cũng đừng phàn nàn họ, hãy thông cảm cho họ, quan tâm tới họ.
Khi cha mẹ còn hãy luôn nở nụ cười, hãy luôn quan tâm chăm sóc tới họ, đừng để cha mẹ mỏi mắt ngóng trông mà không nhìn thấy hình bóng của bạn.
Khi bạn đau ốm, chỉ có cha mẹ là người mất ăn mất ngủ, ngày đêm túc trực bên giường bệnh. Vì bạn, dẫu phải bán đi khối tài sản cuối cùng trong tay, họ vẫn sẵn sàng.
Khi bạn gặp khó khăn trắc trở, hay khi cả thế giới đều quay lưng với bạn, thì cha mẹ vẫn luôn ở bên che chở bạn, vỗ về bạn. Thời gian có thể làm lòng người thay đổi, nhưng vĩnh viễn không thể thay đổi tình yêu cha mẹ dành cho bạn.
QLVNCH
1. Quân chủng là một thành phần cao cấp trong tổ chức quân đội, hoạt động tác chiến có ý nghĩa Chiến lược.
2. Binh chủng là một bộ phận của quân chủng, làm chức năng trực tiếp chiến đấu, hoặc bảo đảm chiến đấu có vũ khí, trang bị kỹ thuật, Chiến thuật tác
chiến và hoạt động đặc thù.
Tại Hoa Kỳ bộ Quốc Phòng là cơ quan hoạch định các chính sách quân sự (Chiến Lược) gồm các bộ trưởng bộ: Lục quân, Hải quân, Không quân, Tuần
duyên Hoa Kỳ, gần đây có lực lượng Không Gian.
Tổng thống Hoa Kỳ là vị Tổng tư lệnh tối cao.
Việt Nam Cộng Hòa sau năm 1964. Quân đội được gom chung vào một mối "Bộ tư lệnh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa" như trong nhật ký của Đại tá Phạm bá Hoa
Xin trích dẫn thêm phần đối thọai giữa Đại tá Phạm bá Hoa và Đại tướng Cao văn viên để nhận thấy Chiến lược được điều hành từ bộ tổng tham mưu
QLVNCH .
Chiến thuật được thi hành từ bộ tư lệnh các quân binh chủng. Đặc biệt trong phần này nói về KQVNCH.
Bộ tư lệnh KQVNCH không đệ trình lên Bộ quốc phòng (bộ trưởng Đại tướng Trần thiện Khiêm) một chiến lược di tản Cao nguyên trung phần nào cả. Nhưng chỉ là người nhận lệnh và điều hành chiến thuật di tản.
Nói đơn giản Không Quân cũng là một bộ phận của Quân đội gọi là Binh Chủng Không Quân cũng như các binh chủng khác nhận lệnh từ Đại tướng Cao Văn Viên tổng tư lệnh QLVNCH.
Tại Hoa kỳ Bộ trưởng Lục quân, Hải quân, Không quân...sẽ tường trình lên bộ trưởng Bộ quốc phòng trong lãnh vực chuyên môn của mỗi quân chủng
trước khi được thi hành một sứ mệnh nào đó.
Ngày 15/3/1975, ngay đầu giờ buổi làm chiều, điện thoại reo:
“Đại Tá Hoa tôi nghe”.
“Có ai ngồi gần anh không?
“Dạ không, thưa Đại Tướng”.
Đó là Đại Tướng Cao Văn Viên, Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Lực Việt Nam Cộng
Hòa. Ông tiếp:
“Tuyệt đối là anh không cho ai biết lệnh này ngoài những sĩ quan trách
nhiệm thi hành”.
“Vâng, tôi rõ thưa Đại Tướng”.
“Tổng Cục Tiếp Vận có bao nhiêu phi cơ vận tải C.130 khả dụng?* ( Không nhắc đến Không Quân trong chiến lược di tản Quân Đoàn II)*
“Thông thường thì sử dụng 2 hoặc 3 chiếc, nhưng trường hợp tối cần thiết có thể sử dụng được 8 hoặc 9 chiếc. Nhưng tôi sẽ hỏi bên Không Quân (* Nhận
chỉ thị*) và sẽ trình lại Đại Tướng con số chính xác hơn, thưa Đại Tướng”.
“Thôi được. Điều cần thiết là anh phải sử dụng tối đa vì đây là nhu cầu khẩn cấp. Anh liên lạc ngay với Quân Đoàn II, xem họ cần bao nhiêu chiếc
thì cho họ bấy nhiêu, còn sử dụng vào công tác gì thì tùy họ. Nhiệm vụ kể từ ngày mai. Anh rõ chưa?
Phần Phụ chú trích từ
https://vi.wikipedia.org/wiki/Qu%C3%A2n_l%E1%BB%B1c_Vi%E1%BB%87t_Nam_C%E1%BB%99ng_h%C3%B2a
Bộ Quốc phòng Việt Nam Cộng hòa gồm 14 cơ quan
1 Bộ Tổng Tham mưu 6 Nha Quân pháp 11 Phòng
Nghiên cứu (Lôi Hổ, Nhảy toán Biên Phòng vv...)
2 Tổng nha Nhân lực 7 Nha Quân sản 12 Phòng
Nghi lễ
3 Cao đẳng Quốc phòng 8 Nha Địa dư 13 Phòng
Báo chí
4 Tài chính và Quân phí 9 Phòng Nhân viên 14 Tổng Hành dinh
5 Nha Đổng lý 10 Phòng sưu tầm
( không có Lục Quân, Hải Quân, Không Quân)
Quân lực Việt Nam Cộng hòa thuộc Bộ Tổng Tham Mưu
Đại đơn vị
Quân đoàn I · Quân đoàn II · Quân đoàn III · Quân đoàn IV ·
Sư đoàn 1 Bộ binh · Sư đoàn 2 Bộ binh · Sư đoàn 3 Bộ binh · Sư đoàn 5 Bộ binh ·
Sư đoàn 7 Bộ binh · Sư đoàn 9 Bộ binh · Sư đoàn 18 Bộ binh · Sư đoàn 21 Bộ binh ·
Sư đoàn 22 Bộ binh · Sư đoàn 23 Bộ binh · Sư đoàn 25 Bộ binh ·
Binh chủng
Lục quân · Hải quân · Thủy quân Lục chiến · Không quân · Lực lượng Nhảy dù
· Biệt cách Dù ·
Biệt động quân · Lực lượng Đặc biệt · Thiết giáp Kỵ binh · Pháo binh · Quân cảnh · Đoàn Nữ quân nhân · Phòng vệ Tổng thống Phủ · Liên đoàn An ninh Thủ đô · Địa phương quân và nghĩa quân ·
Quân trường
Đại học Chiến tranh Chính trị · Võ bị Đà Lạt · Trường Chỉ huy tham mưu ·
Trường Hạ sĩ quan Đồng Đế · Võ khoa Thủ Đức · Trường Quân y · Trường Thiếu sinh quân ·
Quang Trung · Lam Sơn · Vạn Kiếp · Hải quân · Dục Mỹ ·
Nữ quân nhân · Pháo binh · Quân cảnh · Quân khuyển ·
Về hình thành và tổ chức Quân Lực VNCH.
Không nên căn cứ vào một cá nhân nào, nhưng cách dễ nhất là Google
Tổ chức Quân đội Việt Nam Cộng hòa - Wikipedia
Tuesday, March 29, 2022
Di sản VNCH đã gìn giữ một nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ ra sao?
Có vẻ nằm ngoài suy nghĩ của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ, cũng như rất nhiều người yêu âm nhạc – vốn vẫn quan sát cuộc đời và sự nghiệp của ông, cứ tưởng rằng sau khi miền Nam bị sụp đổ, chế độ mà nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ âm thầm phục vụ đã thắng thế và thuận lợi – nhưng dường như ông lại không nhận được sự đối xử xứng đáng từ các đồng chí của mình.
Cuộc đời của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ là một trong những câu chuyện đầy trớ trêu của lịch sử âm nhạc Việt Nam. Là một người nằm vùng trong lòng chế độ Việt Nam Cộng Hòa, nhưng ông lại trở nên vô cùng nổi tiếng nhờ vào xã hội tự do sáng tác, và tinh thần đón nhận âm nhạc vô cùng cởi mở của người miền Nam Việt Nam. Suốt trong những năm dài mà nền văn hoá nghệ thuật của VNCH bị từ chối, bị kiểm duyệt, có lẽ nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ là người cảm nhận rõ nhất sự cay đắng, khi nghe các trung tâm âm nhạc hải ngoại ở Pháp, Mỹ… vẫn trình bày các ca khúc của mình. Ở các ngôi nhà cửa khép kín, trong lòng hẻm nhỏ Sài Gòn hay bất cứ đâu Việt Nam, người ta vẫn mở những bài hát làm nên tên tuổi của ông Những ngày xưa thân ái, Hoa vẫn nở trên đường quê hương, Trăng tàn trên hè phố… Ngược lại, những bài hát mới viết sau 1975, chỉ là hương hoa đóng góp cho thời thế, và hôm nay còn mấy ai nhớ và hát?
Lịch sử âm nhạc Việt Nam, bị cuốn vào giai đoạn chiến tranh quốc gia – cộng sản hơn 20 năm, kéo theo những mảnh đời và những điều trái ngang. Chẳng hạn, như ông Lưu Hữu Phước, người ký quyết định đưa tất cả những văn nghệ sĩ của Việt Nam tù cải tạo sau Tháng Tư 1975, đã ngẫm nghĩ gì về chế độ thù địch với ông lại không ngần ngại dùng ca khúc của ông làm Quốc ca? Và nếu đoạn đời về sau, với những phút cuối nói thật, nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý nếu không cho biết rằng ông luôn đau đáu về bài Dư Âm – ca khúc mà ông bị đấu tố là “tình cảm tiểu tư sản”, nên phải viết kiểm điểm và thề từ bỏ để được sống còn, ai biết được trong trái tim những người nghệ sĩ ấy mang nỗi niềm gì?
Tiểu sử của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ ghi là ông sinh tại Đập Đá, An Nhơn, Bình Định, là con thứ 11 của gia đình trung lưu. Ông có hai người anh là nhà văn Phạm Văn Ký và nhà văn Phạm Hổ. Từ năm 1947 đến năm 1949, nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ học và hoạt động văn nghệ trong trường Thiếu sinh quân ở Liên khu 5. Lúc nhỏ, ông có năng khiếu vượt trội về sáo. Tuy nhiên, đam mê của ông không được cha ủng hộ vì cho rằng chơi sáo dễ mắc bệnh lao, cha ông khuyên ông chơi guitar.
Đầu thập niên 1950, ông làm công tác tuyên huấn và làm phóng viên cho báo Quân đội Nhân dân. Sáng tác đầu tay của ông ra đời trong thời gian này là bài Nắng lên xóm nghèo.
Sau hiệp định Geneve, Phạm Thế Mỹ được tổ chức cách mạng bố trí ở lại miền Nam. Năm 1959, ông học trường Quốc gia Âm nhạc Sài Gòn. Từ năm 1959 đến năm 1970, ông dạy Việt văn và âm nhạc tại các trường trung học tư thục Bồ Đề, Tây Hồ, Sao Mai, Bán Công, Nguyễn Công Trứ, Tân Thanh,… tại Đà Nẵng. Khoảng năm 1965–1966, ông bị bắt khi trà trộn vào các phong trào phản kháng của Phật giáo Miền Nam để chống chế độ VNCH.
Lịch sử không thể thay đổi việc ông Phạm Thế Mỹ là một người của miền Bắc Việt Nam cài vào miền Nam, nhưng lịch sử cũng không thể phủ nhận ông là một nhạc sĩ tài hoa. Đã có nhiều người dành thời gian để phân tích từng câu từng chữ trong những bài hát trước năm 1975 của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ và chỉ ra việc ẩn giấu những tình cảm dành cho bộ đội Bắc Việt cũng như là nhằm chống phá chế độ Việt Nam Cộng Hòa, Thế nhưng sự nghiệp của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ phải nói là vô cùng rực rỡ trong lòng chế độ mà ông ta luôn tìm cách chống lại nó. Quả là mỉa mai. Vì bởi chính nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ không thể ngờ được chính vì những bài hát tưởng như tình ca mùi phản chiến đó đã chặn đứng sự nghiệp của ông sau năm 1975. Tài năng của ông có vẻ là không được công nhận đủ và đúng khi chỉ được sắp xếp là một nhân viên văn hoá thông tin của quận 4, Sài Gòn, và rồi qua đời trong hoàn cảnh khó khăn và lặng lẽ.
Đó có phải là số phận chung của người từng góp sức với “cách mạng” nhưng rồi bị nghi ngờ, không được trọng dụng? Chẳng hạn như nhân vật phi công Nguyễn Thành Trung nổi tiếng từng trở mặt ném bom vào Dinh Độc Lập vào ngày cuối của chế độ, hay nhà thơ Trần Vàng Sao bị theo dõi, ngăn chặn mọi thứ cho đến khi chết. Mặc dù nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ ra sức sáng tác và đóng góp nhiều cho chế độ mới, nhưng ông không được cấp trên đáp lại như với Tôn Thất Lập, Trần Long Ẩn, Diệp Minh Tuyền…, dù tài năng của ông thì rõ là vượt lên trên rất nhiều.
Nhà văn Nguyễn Đình Bổn có kể lại rằng vào năm 1994, khi ông ra Bắc có việc và được nhà thơ Phạm Hổ nhờ chuyển quà cho em mình là ông Phạm Thế Mỹ ở trong miền Nam. Khi đi cùng nhà thơ Trần Tiến Dũng đến trao quà, ông Phạm Thế Mỹ khi biết nhà văn Nguyễn Đình Bổn đang làm trong nhà xuất bản Mỹ thuật, nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ mang ra một tập dày có đến cả trăm bài hát ca ngợi bác và đảng, than phiền rằng ông muốn in nhưng không có ai giúp. Chi tiết này gợi lên câu hỏi rằng: Chẳng lẽ với vị trí của một người như ông Mỹ, và hoàn toàn dành tâm sức để vận động cho chế độ mới, nhưng vẫn không thể tìm được nơi yểm trợ để làm điều “phục vụ” này, thì thực sự cuộc sống của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ sau năm 1975 đã cô quạnh đến thế nào?
Lúc còn là phóng viên của báo Tuổi Trẻ, vào ngày nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ qua đời, ban biên tập nhờ tôi gọi tìm một ai đó cùng thời để viết tin buồn và tâm tình. Kỳ lạ nhất là lúc đó tôi gọi khắp nơi nhưng hầu như ai cũng từ chối. Cuối cùng, tôi còn nhớ báo Tuổi Trẻ phải nhờ cậy đến một bài viết cũ, của một người không liên quan là nhạc sĩ Từ Huy như vài trăm chữ chia buồn về sự ra đi của ông. Lúc đó, tôi chạnh lòng nghĩ về sự cô đơn của ông, mặc dù nhà nước có làm lễ tang trọng thể, nhưng đó cũng chỉ là hình thức rổn rảng trong sự hiu quạnh của đời ông.
Tôi có đọc nhiều những bài viết tức giận và phê phán thái độ nằm vùng của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ. Và tôi cũng đọc được những bài viết tiếc nuối cho một tài năng nhưng không đứng về phía chế độ Việt Nam Cộng Hòa, dù đó là miền đất đã tạo thành cái tên nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ, và nuôi dưỡng trong sự yêu mến của không ít người yêu âm nhạc miền Nam. Nhưng biết sao được, đó là cuộc đời, là định mệnh và là lịch sử của đất nước Việt Nam. Lịch sử đã cho chúng ta chứng kiến những văn nghệ sĩ bất khuất đến phải ứa nước mắt vì kính trọng, nhưng chúng ta cũng có những người nghệ sĩ chấp nhận thay đổi cuộc đời của mình, chỉ vì để được sống còn, hoặc họ chọn hay nhầm một lý tưởng, mà không thể quay lại.
Những ai đã từng tiếp xúc với nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ cũng nhận ra rằng ông là một người hiền lành, và rốt cuộc chỉ mong muốn được sống với nghề của mình mà thôi.
Nhà nghiên cứu nhạc Việt người Mỹ Jason Gibbs từng viết trong bút ký khi tìm hiểu âm nhạc Việt Nam ở Sài Gòn, rằng: “Vợ chồng tôi được gặp và nói chuyện với Phạm Thế Mỹ năm 2001 ở nhà riêng của ông ở Quận Tư Sài Gòn. Ông vui tính, cởi mở, hiền và kể nhiều chuyện hay. Thời chιến tranh Việt Mỹ ông là một người cộng sản nằm vùng. Đất Việt thống nhất ông được tham gia mọi hoạt động âm nhạc ở một miền Nam giải phóng, nhưng thực ra ông không ưa chính sách văn hóa lúc bấy giờ”.
Có lẽ phần tính tình hiền lành và chân thành ấy, khiến cho những màu sắc và giai điệu trong các bài hát về quê hương của Phạm Thế Mỹ luôn làm người nghe nhanh chóng có sự đồng cảm và thương mến.
Khi được báo Sài Gòn Giải Phóng (số ra ngày 28/10/2001) phỏng vấn về những bài hát sáng tác thời “Mỹ-Nguỵ”, Phạm Thế Mỹ đã nói cho qua rằng “Tôi thật sự không thích nói về những gì mình đã có, tất cả những sáng tác của tôi chỉ được bộc phát bằng sự say mê của chính mình”.
Có thể đó là kết luận quan trọng mà nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ muốn để lại cho những thế hệ sau tìm hiểu về ông. Số lượng những bài hát về nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ được công bố trên truyền hình cũng như hệ thống truyền thông của chế độ mới sau năm 75 rất nhiều, nhưng mọi thứ mang tính “phục vụ” ấy trôi dần vào quên lãng. Ngay cả trên wikipedia, các liệt kê đánh dấu sự thăng hoa sáng tạo của đời ông cũng nằm trong thời kỳ sáng tác tự do không kiểm duyệt của Việt Nam Cộng Hòa. Điều trái ngang là ở đó. Di sản vàng son của nền văn hóa Việt Nam Cộng Hòa lại chính là nơi gìn giữ những điều đẹp nhất của một người nhạc sĩ Bắc Việt – Phạm Thế Mỹ.
Báo Mai
Saturday, March 26, 2022
TIỂU QUỐC PHẦN LAN CHIẾN THẮNG SIÊU CƯỜNG LIÊN XÔ
Tuesday, March 22, 2022
Áo Saut và Beret Đỏ
Size Huyet Du
Size Small:
A1 Shirt - Chest 106cm (41.5") / Q1 Pants - Waist 86cm (33.5")
Size Medium:
A3 Shirt - Chest 111cm (43.5") / Q3 Pants - Waist 90cm (35.5")
Size Large:
A5 Shirt - Chest 116cm (45.5") / Q5 Pants - Waist 96cm (38")
Size XLarge:
A7 Shirt - Chest 121cm (47.5") / Q7 Pants - Waist 100cm (39.5")
https://www.phuochung-rvn-insignia.com/
Cáo Phó và Chia Buồn Cụ Ông Dominico Trần Văn Điền thân phụ LS Trần Thái Văn
Pham Kỳlam Like Reply 1d Tranh Nguyen Thành kính phân ưu.! Like Reply 1d Luc Van Thành Kính Phân Ưu . Like Reply 1d Ngan Nguyen Chia buồn ...
-
KÍNH BÁO ĐẾN CÁC ANH : THÂN SINH CỦA KB PHẠM MINH MẪN ĐÃ QUA ĐỜI LÚC 9 GIỜ 20 PHÚT SÁNG NAY. ÔNG PHẠM RƯƠNG KHAI ...
-
Xin bấm vảo link để đọc BBC sáng 21 tháng 5 năm 2015 Tuy nhiên, dù tương lai đất nước không còn Cờ đỏ hay không có Cờ vàng nhưng lý tưởng ...
-
Huyền thoại về Lôi Hổ - “ Nổ” với “chẳng nổ” Kính thưa quí vị: Bài viết với mục đích “Viết để mà vui”. Mọi sự việc được đề cập cũng có thể...




























